Sự độc đáo, uyên bác chỉ có trong âm nhạc thính phòng

Sự độc đáo, uyên bác chỉ có trong âm nhạc thính phòng so với các dòng, các thể loại nhạc khác là gì? Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu qua bài viết sau đây!

Dòng nhạc thính phòng ở những giai đoạn đầu tiên này giữa nhạc cho giọng hát và khí nhạc hầu như không phân biệt về phong các nghệ thuật. Cho đến giữa thế kỷ XVIII, thì những sự phân biệt giữa chúng mới được thể hiện rõ nét đúng như lời nhận định của nhà âm nhạc học trứ danh Kvanz “Âm nhạc thính phòng” còn đòi hỏi cần phải có sự sống động, đòi hỏi phải có sự tự do trong ý tưởng âm nhạc hơn âm nhạc nhà thờ”.

Sự uyên bác trong nhạc thính phòng

Quá trình phát triển của phong cách nhạc thính phòng đã trải qua nhiều biến đổi trong đó đặc biệt phải kể đến đó chính là mối liên quan tương tác giữa âm nhạc thính phong và âm nhạc giao hưởng. Và từ đó cũng đã nảy sinh ra các tác phẩm nhạc thính phòng mang ảnh hưởng của nhạc giao hưởng (như sonate dành cho violông – “Kreisler” của Betthoven, sonate dành cho violông của Frank) và ngược lại – thì âm nhạc giao hưởng của âm nhạc thính phòng (như giao hưởng số 14 của Soxtakovich).

uyen-bac-cua-nhac-thinh-phong

Chính vì thế cũng đã xuất hiện khái niệm âm nhạc mới – “Dàn nhạc thính phòng” và “Giao hưởng thính phòng” để chỉ các tác phẩm giao hưởng dành cho các dàn nhạc nhỏ với số lượng nhạc cụ hạn chế. Một vai trò vô cùng quan trọng trong âm nhạc thính phòng mà phải để đến đó chính là các tiểu phẩm dành cho các loại nhạc cụ trong đó nổi bật nhất là các tác phẩm dành cho dàn pianô bao gồm nhiều thể loại khác nhau: valse, nocturne, prelude của Schuman, Schubert, Sopanh, Rachmaninov, Skryabin, Prokofie.

Tuy dòng nhạc hàn lâm du nhạc vào nước ta chưa được lâu nhưng các nhạc sĩ Việt Nam cũng đã sáng tác nhiều các bản nhạc thính phòng ngay từ những năm kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ trong đó nổi bật phải kể đến các tác phẩm của Nguyễn Đình Tấn, Hoàng Việt, Đỗ Nhuận,  góp phần đáng kể vào sự phát triển chung của văn hóa dân tộc.

Có thể thấy rằng nghĩa của ngôn từ “âm nhạc thính phòng” có nguồn gốc từ ngôn ngữ Latinh (camera) – nó còn có nghĩa là nhạc để biểu diễn trong phạm vi không gian nhỏ (như phòng hòa nhạc) để nhằm có thể phân biệt với nhạc giao hưởng, nhạc sân khấu (thí dụ “opera”, “oratoria”, “cantata”) được sử dụng dành cho các gian hòa nhạc lớn. Thuật ngữ này được hình thành từ thời Trung cổ song  mãi đến cuối thời đại Phục Hưng mới được khẳng định rõ ý nghĩa mà hiện nay chúng ta vẫn hiểu về nó.

Post Comment